Page 50 - Bao Xuan Truc Tuyen 2026
P. 50

50                    Số đặc biệt







             Lời bên phố                                                                                     Mây!


                                                                                                                            NGÔ NGUYỆT HỮU
                                    PHẠM GIA HIỀN


                                                                                                             Uống với nỗi buồn đầy
             Cám ơn thành phố của tôi                   Gió Mẫu Sơn                                          1. Rót tràn bát rượu lớn,
             Người không bao giờ bội bạc
             Rộng lượng thứ tha cho những lỗi lầm                                                            Trên trời cao, xa lắm
             Như đã thứ tha cho những đàn chim sẻ                                                HỮU VIỆT    Mây trắng nghìn năm bay.

             Buông cánh đi rồi để lại lặng câm                                                               2. Chân đi mấy núi mấy sông,
             Cám ơn bà cụ hàng rong                     Nửa đêm                                              Chiều nay mắc cạn mênh mông là mùa.
             Túm dâu da chín cả mùa thơ ấu              Độ cao 1.180 mét
             Cái bánh đa, quả me, quả sấu               Đỉnh Pá Sẳn, Mẫu Sơn                                 Ngửa mặt nhìn cụm mây xưa,
                                                        Những cơn gió bắt đầu luyện võ                       Tự khi nào hoá cơn mưa của người!
             Không có hôm qua, mai biết sống bằng gì?   Từng nhát kiếm khổng lồ
             Cám ơn những người đã ra đi                vung trong bóng tối                                  3. Áo mới em thơm như nắng mới,
             Đằng sau là khoảng trống                   Không gian vỡ tan và tụ lại                          Anh tưởng ngủ vùi được trăm năm,
             Tất cả đớn đau bỗng nhiên thoáng rộng      Ánh kim quang rung loé động bầu trời
                                                                                                             Biết đâu mây cũng như người lạ,
             Nỗi buồn trơ ra như đá lát vỉa hè          Lũ chúng tôi ngồi co ro trong phòng khách sạn hạng ba vừa mất điện  Tỉnh dậy đã trống một chỗ nằm!
             Cám ơn một chiếc lá me                            không facebook, tiktok, zalo,
             Rơi đúng vào bát bún                       thì thầm nghe gió luyện.
             Nhắc người nhớ rằng dù vô vàn bận rộn      Nhiều tỉ phú đô la thuở hàn vi từng ngủ nhờ trên ghế sô-pha
             Thì chỉ ngửa mặt lên là vẫn có những khoảng trời   nhiều kiệt tác sinh ra trên những mặt bàn vắng vẻ
                                                        sự lặng im là ngôn ngữ của thiên đường
             Cám ơn thành phố của tôi                   nếu nhập quá nhiều thông tin sẽ thất bại của trí tưởng tượng…
             Hôn từ tạ vào mỗi mùa gió mới.
                                                        Chúng tôi ngồi biết ơn
                                                        một đêm gió Mẫu Sơn
                                                        nhắc mình những điều khi ở trong thành phố              Viết cho con gái
                                                        lại thường quên.                                                              DƯƠNG TIÊU
             Dạ khúc hồi tâm                            29/4/2024                                            Cha viết cho con từ phía Trường Sa



                                                                                                             Nơi nhiều sóng và rất nhiều con gió
                               HỒNG THANH QUANG                                                              Nhìn về đất liền, con đang ở đó
                                                                                                             Con biết không con, cha rất nhớ con
             Người trở lại, thế là tôi rối trí,         Tình yêu lính biển
             Cơn bão xưa tưởng đã tan lâu…                                                                   Cha viết cho con giữa những mỏi mòn
             Ôi quá khứ nồng nã trong hạ rớt,                                                                Giữa chông chênh của hai đầu ngọn sóng
             Những đêm trong, khát vọng pha mầu…                                 HUỲNH THUÝ KIỀU             Tình yêu mở còn trái tim thì đóng
                                                                                                             Yêu quê hương, đất nước có con ta
             Vang đã trắng như lọc từ tinh khiết
             Cánh đồng nho trong sa mạc nghìn xưa…      Lính biển xa nhà nhưng lành lắm em ơi!               Viết cho con từ nỗi nhớ không xa
             Người đã tự hồn nhiên ngỏ ý,               Đến cái hẹn cũng không dám rủ nhau về phép           Từ những bước chân mỗi ngày thêm lớn
             Rằng tình yêu không phải trò đùa…          Quả bàng vuông bật mầm trong sóng biếc               Những buổi đến trường, những lần con trốn
                                                        Tình yêu ngời theo sắc đại dương xanh...             Những câu mắng còn chưa khỏi miệng cha
             Rồi mộng vỡ như  con thuyền bị đắm,
             Giữa khơi xa của trái tim gần…             Câu thơ gầy thương nhớ em viết tặng riêng anh        Nếu một lần con được đến Trường Sa
             Tôi đã thét những câu khẩn chú,            Mà lính biển lén chuyền tay nhau đến rách tươm chữ ký  Con sẽ thấy Tổ quốc mình rộng lắm
             Úm ba la mất dấu thiên thần…               Nụ hôn gió từ đất liền gởi ra                        Biển mênh mông và bầu trời xanh thắm
                                                        Lính biển như được chia đều dư vị                    Đảo của cha, con,
             Vết thương  cũ tôi tự mình băng bó,        Tình yêu gieo dày lên từng mép sóng ở đảo xa         đảo của chúng mình.
             Tự gieo hồng trên cô quạnh đồng rêu…
             Và tự lấy lặng im làm chỗ dựa              Mỗi lần nhận thư hơn nhận triệu gói quà              Nếu đến đây hãy ngắm những dáng hình
             Cho những mùa trăng vỡ không kêu…          Yêu lính biển... Em ơi nhớ yêu luôn từng nhịp sóng!  Người lính Hải quân canh trời giữ biển
                                                        Vòng tay anh đợi chờ...                              Trái tim trung kiên không màng vinh hiển
             Nhưng tới lúc tôi tưởng chìm đáy vực,      Nỗi nhớ cứ nhấp nhô                                  Tạm xa nhà, giữ đất - biển quê hương.
             Bỗng từ đâu hiện dấu tự buồn quên…
             Người trở lại, thế là tôi rối trí,         Hoa muống biển tím nở trong sắc nước lam màu         Nơi Trường Sa, đậm hai chữ thân thương:
             Tái ngộ này không thể sẽ bình yên…         Hoang vu như thể khơi xa là bất tận                  Tình đồng chí, Nghĩa đồng bào ta đó
                                                        Sóng vẫn xanh                                        Con gái ơi, bốn nghìn năm gian khó
             (18/5/2025)                                Riêng tình yêu của lính dần lắng đọng                Ngẩng cao đầu trong nắng gió Trường Sa.
                                                        Anh gom hết nghìn trùng gởi trọn vẹn hậu phương em!


             NGAYNAY.VN
   45   46   47   48   49   50   51   52   53   54   55