Page 51 - Bao Xuan Truc Tuyen 2026
P. 51
Số đặc biệt 51
Trong triển lãm có Nghề đi Tháng Chín
tên Hạnh Phúc TRẦN HOÀNG NHÂN PHẠM NGUYỄN TOAN
BÌNH NGUYÊN TRANG Như thuộc một bài hát Chẳng cần mong thì thu cũng sẽ về
Anh thuộc cuộc đời anh Chẳng phải chờ, rồi cũng là tháng chín
Nhưng thường hát lộn lời Anh ngồi ngắm những chùm hoa nở muộn
Người đàn bà mỉm cười Và nghĩ về những mùa sắp qua
Mắt nâu son đỏ Anh nhìn trời mây bay
Viên mãn Rồi soi đường chỉ tay Anh nghĩ về anh, về em, về chúng ta
Trên chiếc khung chật hẹp cuộc đời Đoán được mùa mưa tới Anh nghĩ đến cả những điều chưa có
Góc phố nhỏ trong quán cà phê nhỏ
Trong triển lãm có tên Hạnh phúc Anh nhìn đám cỏ xanh Mình vô tình run rẩy cầm tay…
Họ đến và chiêm ngưỡng Ngứa đôi chân quẩn quanh
Giấc mơ đủ đầy Ngồi cột lại dây giầy Ta biết nhau tính đã cả ngàn ngày
Chị tồn tại như một ví dụ Đã thuộc cả dáng đi và cách nghĩ
Anh nhỡn nhơ nhiều đường Nhưng bất chợt lại xốn xang đến thế
Nhưng đêm đêm Ngủ trên nhiều chiếu giường Anh nhớ em như thể nhớ lần đầu
Những sắc màu tan chảy Nhiều giấc mơ chập chờn
Chị bước ra ngoài bố cục Hạnh phúc Thì nào ai có ngờ được đâu
Chị đập vỡ chiếc khung Một lần đã từng yêu Chắc là tại heo may làm anh nhớ
Trượt khỏi giấc- mơ- treo- tường Cuồng điên hơn anh nghĩ Chắc là tại mùi oải hương tím nở
Hiến dâng hơn nắng chiều Trong câu thơ anh đọc được ban chiều
Căn phòng lã chã
Vết bàn chân lội qua giông gió Một lần đã từng say Hình như thu là cho kẻ muộn yêu
Kiêu hãnh một mình Ngã vào giữa vòng tay Cho anh - em, trung niên và thiếu phụ
Vùi gương mặt khổ đau dưới bóng Êm ái trời mây bay Cho những kẻ đã qua thời hoa sữa
người đàn ông vừa khuất Mượn hương thu như tìm sự an lành…
Gỡ ra, gỡ ra Một lần đã bừng tỉnh
Những vòng tròn số phận Bắt đầu sự suy tính Thành phố chiều nay trời rất xanh
Đã tình nguyện buộc vào Nhưng càng tỉnh càng sai Hoa cúc nở trên tay em rực rỡ
Đã lặng-im-khốc-liệt… Nào hãy tựa vào vai anh, em nhé
Anh thường hát lộn lời Thật lặng yên để nghe gió thầm thì…
Ôi khuôn mặt nhìn nghiêng Như khi hát về em
Như không ngừng dấu hỏi Như hát về cuộc đời
Người đàn bà đứng trong triển lãm
Phơi bày một niềm vui Những lời anh hát lộn
Cũng khiến mình hụt hơi
Mà nỗi buồn đã bảo tàng Giống như ngày hôm nay
Vĩnh viễn….
Xác thân ngồi ké vệ đường Đường về
Ta về Ai rồi cũng vậy chiếu giường cỏ xanh NGUYỄN TIẾN THANH
Ngày kề tháng, tháng kề năm
Cô đơn với nhớ thường nằm cạnh nhau
LÊ XUÂN SƠN
Bài hát anh thuộc làu Không thể tìm được con đường trở lại khu vườn sao đêm
Bến xưa cầu đã bắc qua Như thuộc cuộc đời anh và hoa đăng từng thắp lên hạnh phúc
Xóm nhà chen chật len ra ngoài đồng Nhưng vẫn hát lộn lời Ngọn đèn của trái tim
Dù cháy lên trong giông bão mù xa
Vườn ai sót ngọn cải ngồng Tự lòng hát khúc nên thôi Vẫn không giúp chúng ta đến với chân trời
Mắt ai giờ đã như sông vắng đò Riêng cơn cuồng ấy kéo dài bao dung Nơi hoang mạc lặng thinh
Tim mình hằn những dấu chân... Và rạng ngời ánh sáng của cát
Thảng nghe ngỡ vẳng câu hò Đang nằm nghe sự cựa quậy của xương rồng
Trong tim còn vẫy cánh cò đã bay Lọc khô khát để xanh.
Vắng đâu tre với thân gầy Không thể tưới mát ảo ảnh bằng sự trắc ẩn của những đám mây
May còn trăng với sao bầy thưa, mau Bay qua vùng cấm khóc
Nước mắt của hải cảng vắng con tàu đã mặn đắng các đại dương
Mùa qua vun chút niềm đau Vùi lấp những cuộc chia tay
Người xưa lặng ngắm nét nhàu trước gương Không bao giờ tiễn biệt
Chỉ có tiếng thở dài
Nẻo xa đi cuối con đường Nói lên những điều mà cả đám mây, hải cảng, con tàu, đại dương
Ta về với gió, với sương dãi dầu và những cuộc chia tay đều không bao giờ nói được
Rằng chúng ta lạc bước
Ta về nhìn lại trầu cau Trong ánh mắt của nhau
Nhìn vôi nay đã bạc màu nắng mưa… Biết đâu
Đường về?
NGAYNAY.VN

